Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 8
Tháng 08 : 386
Năm 2019 : 6.506
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Một số bài thơ văn đăng trong tập san " Trường THCS bách Thuận 50 năm xây dựng và trưởng thành"

VỌNG CÁCH TRƯỜNG EM

Nguyễn Như Hùng - Tháng 6 năm 2018

 

Mái đầu thày bạc, cho hàng cây xanh

Tầm thế Trường em, tầm nhìn Vọng cách

Tu rèn nhân cách, khát vọng vươn lên

Trí, lực nâng cao, Thày Cô ước vọng

 

Từ nhà Trân mái lá đơn sơ

Đến chuẩn Quốc gia

Chặng đường dài trường đã đi qua

Những mốc son ghi trang lịch sử

Thêm tự hào về trường Trung học cơ sở mến yêu

Vì ngày mai tiếp bước cha anh,

Thắm tỏ ước mơ

Lòng tự hào bừng cháy con tim

Đất nước mong quê hương chờ đợi

Sự dắt dìu của Cô Thày trường trung học Bách Thuận thân yêu

 

Trường của em, thắm bóng nhãn, bóng bàng, hương ngâu

Công viên xanh, giữa làng hoa du lịch sinh thái

Nơi đào tạo những nhân tài, chủ nhân tương lai của đất nước, quê hương

Mỗi thày cô là một tấm gương

Với kỷ cương tình thương trách nhiệm

Những lớp học trò hiếu học chăm ngoan

Luôn hăng say luyện tập thể thao

Và thi đua làm theo lời Bác

Học giỏi tốp đầu vững bước đi lên

Bao thế hệ cha anh đã thành danh ước đạt

Tự hào về trường, trường tự hào vè chúng em.

Dệt ước mơ xanh, thêu niềm hy vọng

Ươm những tâm hồn mang nhân cách Quê hương

Giữa sân trường: Vọng Cách xanh mãi người ơi

Thắm tình người: Bách Thuận Trường em.

 

 

THƠ CỦA CỰU HỌC SINH

MÙA THU HỌC TRÒ

Thu mới tới rồi thu đã sang

Heo may lá rụng lá thu vàng

Hoa đua sắc thắm hoa chen nở

Trò tiễn phượng hồng phượng cảnh quang

*

* *

Sáng bước trên đường lãng đãng sương

Trống trường đã dục trẻ trên đường

Nhanh chân tới lớp giờ không muộn

Mặc bướm tung tăng chăng vân vương

*

* *

 

Về thăm trường cũ bấy thân thương

Lớp lớp khang trang đẹp cảnh trường

Thầy giỏi trò ngoan cùng tiến bước

Quốc gia Trường chuẩn rạng danh phương .

Trịnh Thị Hường

(Kon Tum)

 

 

 

TRƯỜNG QUÊ HƯƠNG

Mỹ Hạnh

Đại học GTVT

 

Hạ tới sân trường lặng đứng trông

Ô trời biếng biếc tỏa nhiều bông

Trên cao nụ trổ chen cành thắm

Dưới gốc hoa bay trải thảm hồng

Nối mach đài nghiên thầy gắng gỏi

Khơi nguồn tháp bút trẻ chờ mong

Vườn ươm Bách Thuận đang khoe sắc

Góp dựng cây đời với núi sông./.

 

 

LƯU BÚT HỌC TRÒ

Nguyễn Thúy Hằng

Phó chủ tịch hội đồng nhân dân xã

Chia tay, hoa phượng nở, rừng rực lời chia ly cháy đỏ sân trường. Dâng trong em bao nỗi nhớ niềm thương. Phượng cứ nở khiến hồn thêm khắc khoải.

Chia tay, có bao giờ trở lại, tuổi học trò trong sáng đáng yêu. Mái trường xưa tím mãi những buổi chiều. Sân khao khát nhớ từng bước nhỏ.

Nguyện ghi sâu trong tâm linh màu đỏ, trái bàng xanh chát miệng một thời. Kỷ niệm học trò đâu dễ nguôi phai. Ngày tháng qua điểm bước dài bối rối.

Chia tay, nghẹn ngào câu nói. Mắt soi trong nhau tìm nét ưu tư. Vĩnh biệt rồi những êm ái tuổi thơ, tuổi nhí nhảnh hồn nhiên đáng mến. Sắp hết rồi thời gian…không dám đếm, sợ lòng mình bất chợt xót xa. Nắng hòa cùng nỗi trăn trở sâu xa, lưu luyến tiễn bước chân người trò nhỏ.

Ngồi trong lớp nhìn ra ô cử sổ, gặp khoảng trời vời vợi trong xanh. Cánh phượng buồn trong đôi mắt lung linh. Em chợt thấy tim mình se lại.

Lời thầy giảng ấm lòng em mãi mãi. Tấm bảng đen nghiêng nét phấn trắng ngần. Lòng gợn buồn một thoáng bâng khuâng. Vâng đã hết một thời thơ trẻ.

Sợi dây đàn tâm tư rung khẽ, nốt nhạc nào chìm lắng giữa mênh mông. Tuổi học trò như một dòng sông, sắp tới biển bỗng ngập ngừng luyến tiếc. Chảy về đâu giữa trời xanh nước biếc, bờ xưa đâu hồng đỏ phù sa. Chỉ còn đây trời nước bao la, bao kỷ niệm lùi dần vào dĩ vãng.

Mái trường ơi tình yêu ta say đắm, nơi một thời ôm hoài bão tươi xanh. Bao yêu thương giận dỗi lại làm lành, mơ màng kiếm Romeo và Juyliet. Mác - Ăng ghen tình bạn Người bất diệt. Thày Đuy Sen những năm tháng đầu tiên. Tình thày trò trĩu nặng nghĩa ân, nâng nhau sống trên lương trên giá.

Trường yêu ơi sao nhớ Người đến thế, tuổi học trò xin gửi nơi đây, mong mai sau về dưới mái trường này, được gặp lại bóng hình mình thơ trẻ.

Phượng cứ nở, nở hoài vô tư quá, mỗi bông hoa như giọt máu tim mình. Lời tạ từ cháy đỏ giữa lá xanh, lời ly biệt cứ rực buồn nóng bỏng.

 

 

 

ĐONG ĐẦY CẢM TƯỞNG…

Tập thể lớp 9A – Trường THCS Bách Thuận – Khóa 2018 – 2019

 

Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi mái trường là “ngôi nhà thứ hai” của mỗi con người. Bởi ở đó chúng ta được tiếp nhận tri thức, được rèn luyện đạo đức, nó còn là nơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, cho ta cảm nhận được tình thầy trò, bạn bè khăng khít. Và với chúng tôi, Trường THCS Bách Thuận chính là mái nhà thứ hai để chúng tôi tựa vào.

Ai mà chẳng yêu quý mái trường nơi mình học tập, chúng tôi cũng không phải ngoại lệ. Nhưng không chỉ là sự yêu quý, gắn bó, trong chúng tôi còn có cả sự yêu quý, tự hào về mái trường, về những thành tích của trường trong suốt 50 năm qua – 50 năm là quãng thời gian không dài so với lịch sử phát triển của dân tộc nhưng cũng là dài so với cuộc đời mỗi con người. 50 năm qua đánh dấu quá trình hình thành, phát triển vượt bậc của Trường THCS Bách Thuận. Trường THCS Bách Thuận ngày nay với cơ ngơi khang trang, tiện nghi học tập và giảng dạy hiện đại, chất lượng giáo dục, đào tạo được khẳng đinh; tỉ lệ học sinh giỏi, học sinh thi đỗ và các trường cấp 3 công lập ngày càng cao, có nhiều bạn đạt giải cấp tỉnh, cuộc thi khoa học kĩ thuật đạt giải nhì cấp tỉnh.

Uống nước nhớ nguồn, chúng tôi vinh sự là học sinh Trường THCS Bách Thuận, chúng tôi vô vùng tự hào về truyền thống vẻ vang của trường. Từ mái trường này, hàng chục nghìn học sinh đã lên đường tới mọi miền Tổ quốc hoặc ra nước ngoài học tập, lao động. Từ mái trường này, nhiều thế hệ học sinh đã trưởng thành, đảm nhiệm nhiều trọng trách trong xã hội như: Nguyễn Kim Tôn – Phó tổng biên tập Báo quân đội Nhân Dân, Phạm Văn Khuê – Nhà giáo ưu tú, trưởng phòng Giáo dục – đào tạo, đại biểu quốc hội khóa VIII, … nhưng dù ở đâu, ở cương vị nào, thì những người đó vẫn mãi mãi là học trò của Trường THCS Bách Thuận.

Nắng tháng mười lại về xôn xao từng bước chân đến lớp! Dường như nắng làm hồng thên ánh mắt của hơn 500 học sinh Trường THCS Bách Thuận trong niềm vui kỉ niệm 50 năm thành lập trường và chào mừng 36 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 sắp tới. Vậy là Trường THCS Bách Thuận lại thêm một tuổi mới! Một ngôi trường nhỏ, khó khăn trong thời chiến giờ đây đang căng tràn nhựa sống, học tập, cống hiến hết mình vì bao thế hệ đàn em thân yêu! Từ ngôi trường này bao thầy cô mái tóc đã bạc và đôi mắt nhòa đi theo năm tháng. Và giờ đây các thầy cô Trường THCS Bách Thuận đang miệt mài trang giáo án để chắp ước mơ cho thế hệ học trò. Cũng từ ngôi trường này! Bao cánh chim non đã được thầy cô chắp thêm sức mạnh, tung bay mộ cách tự tin, mạnh mẽ bước vào đời! Chỉ ít ngày nữa. Ngày thành lập trường sẽ đến là dịp để những cánh chim ấy tụ hội về trong niềm tự hào, hân hoan và tình yêu không diễn tả được bằng ngôn ngữ dành cho ngôi trường mến thương!

Chúng tôi luôn trân trọng, biết ơn công dạy bảo của thầy cô. Sự thành công của chúng tôi ngày hôm nay là nhờ công dạy dỗ, vun đắp và trang bị cho chúng tôi hành trang để vào đời, đó chính là: tình yêu quê hương, đất nước, là tình cảm trong sáng thời cắp sách tới trường, là lí tưởng sống, nhiệt huyết, lập trường kiên định để tự tin, vững bước trong mọi môi trường sống. Chúng tôi nguyện mãi mãi phát huy truyền thống vẻ vang của Trường THCS Bách Thuận, phấn đấu không mệt mỏi, đóng góp hết sức mình cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, mãi mái xứng đáng là học trò của thầy cô.

Bách Thuận, những ngày thu 2018

 

 

NƠI CẤT GIỮ… TUỔI THƠ TÔI

Trịnh Thị Mỹ Hạnh - Học sinh 9C

Trong cuộc đời của mỗi con người, chắc hẳng ai cũng phải đến trường để tiếp thu những kiến thức, những điều tốt đẹp mà thầy cô và bạn bè mang lại. Có thể nói tuổi học trò là quãng thời điểm mà ai cũng muốn quay về. Về với mái trường thân yêu, với thầy cô, bạn bè, với bảng đen phấn trắng. Và thật may mắn cho tôi vì tôi đang sống ở quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời – tuổi học trò đang sống dưới mái trường mà tôi luôn yêu quý tự hào, mái trường đã cất giữ bao kỉ niệm tuổi thơ tôi.

Ngôi trường của tôi – trường THCS Bách Thuận nằm giữa ngôi làng Bách Thuận thân thương của miền quê lúa Thái Bình. Bao quanh khuôn viên trường là những hàng cây cao rợp bóng xanh mát. Cổng trường to, dang rộng cánh tay như đang muốn ôm những cô, cậu học sinh vào lòng. Trên cổng trường có hàng chữ “Trường THCS Bách Thuận” cùng với logo của trường. Bước chân vào trường là hình ảnh đài phun nước vô cùng đẹp mắt, cùng với ngôi trường khang trang cao ba tầng với gần hai chục phòng học. Để có được ngôi trường khang trang như ngày hôm nay là cả một quãng thời gian dài, là công sức của biết bao nhiêu người cũng như thầy và trò nhà trường. Mỗi khi nghĩ đến điều đó lòng tôi lại tự dâng lên một cảm xúc tự hào khó tả.

Đội ngũ giáo viên giảng dạy đều là những thầy cô tâm huyết với nghề, đạt nhiều thành tích trong giảng dạy và học tập. Thầy cô, những người lái đò – hằng năm giảng dạy mỗi lứa học sinh chúng tôi, dạy chúng tôi không chỉ về kiến thức mà còn là bao điều hay lẽ phải, là kĩ năng sống giúp chúng tôi có hành trang bước vào đời.

Với truyền thống hiều học lâu đời, nhà trường nhiều năm liền đạt thành tích cao trong giảng dạy như: Trường tiến tiên, xuất sắc, Chi bộ được công nhận chi bộ trong sạch vững mạnh tiêu biểu. Nhiều thầy cô là chiến sĩ thi đua, giáo viên giỏi các cấp. Học sinh của nhà trường luôn chăm ngoan, học giỏi đạt danh hiệu học sinh giỏi các cấp… Từ ngôi trường này biết bao thế hệ học sinh khôn lớn và trưởng thành, nhiều người được phong hàm giáo sư, phó giáo sư, nhiều người có trình độ tiến sĩ, thạc sĩ…

Nhà trường thường xuyên tổ chức các hoạt động vui chơi, giải trí mang tính tập thể giúp các bạn học sinh có thêm tinh thần sau những giờ học căng thẳng như: Rung chuông vào, kéo co, nhảy bao bố… Ngoài ra, Nhà trường còn phát động hội thi văn nghệ, báo tường mừng các ngày lễ lớn như ngày Nhà giáo Việt Nam; 50 năm ngày thành lập trường…

Chỉ còn vài ngày nữa, Trường THCS Bách Thuận kỉ niệm 50 năm thành lập trường. 50 năm với bao thăng trầm, bao lứa học trò đến rồi đi để ngày 16/11 tới sẽ là tết đoàn viên cho những đứa con xa quê về với gia đình yêu thương của mình. Lòng tôi có một cảm giác là lạ, một cảm giác hồi hộp, bâng khuâng như ngày khai trường đầu tiên vậy. Cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra ở đây, được học trong ngôi trường thân yêu này, được cùng với trường sống lại những trang lịch sử kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường.

Ngôi trường thân thương này đã cất giữ bao kỉ niệm tuổi thơ tôi, cất giữa bao nhiêu ngây thơ thời áo trắng. Cho dù có đi đâu xa thì ngôi trường Bách Thuận vẫn là một phần kí ức không thể xóa nhòa. Tôi sẽ cố gắng học tập thật tốt, thật chăm, thật ngoan để:

“ Hôm này tôi tự hào về trường

Ngày mai trường tự hào về tôi”

 

 

HÌNH BÓNG MÁI TRƯỜNG DẤU YÊU

Nguyễn Thị Diệu Linh- 8C

Với cuộc đời mỗi người, quãng thời gian được cắp sách đến trường là tuyệt vời, trong sáng, đẹp đẽ nhất. Quãng thời gian quý báu ấy của chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường. Có người yêu ngôi trường tiểu học, có người lại nhớ ngôi trường mầm non. Nhưng với tôi, hơn tất cả, tôi yêu nhất ngôi trường cấp hai – Trường THCS Bách Thuận- nơi tôi đang học, đơn giản vì chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất.

Ngôi trường của tôi là một ngôi trường mới, khang trang và đẹp đẽ với dãy nhà cao tầng được phủ lên một màu vàng tươi. Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng bài ân cần của thầy cô, phát biểu dõng dạc hay tiếng cười hồn nhiên, vô tư, trong sáng của những học sinh. Sân trường rộng rãi, thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ. Đây là nơi thật lí tưởng để chúng tôi chơi đùa.

Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm của tôi về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè và cả những lần dọn vệ sinh vất vả nhưng mà vui không tả xiết. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo như ngày tôi vào lớp sáu, ngỡ ngàng nhìn khoảng sân đẹp đẽ vừa lạ lẫm, vừa thân quen. Mới lạ ở chỗ nó là ngôi trường THCS với bề dày thành tích, có đôi chút lo âu vì nơi này sẽ không còn những người bạn ngày nào còn chơi đùa dưới tán lá bàng cùng tôi, không còn được nghe lời chỉ dạy tận tình cho tôi và đám bạn nhỏ những lời văn hay, bài toán khó, những bài học làm người đầy bổ ích, không còn được nghe tiếng bác trống vang lên đều đều thân thương dưới mái trường tiểu học. Thấm thoát thoi, giờ tôi đã là học sinh lớp 8. Thời gian ơi xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là cô học sinh THCS, để tôi mãi được sống dưới mái trường này!

Và nơi đây cũng lưu giữ bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người thầy, người cô, người bạn mà tôi yêu quý. Thầy cô tôi luôn dịu dàng mà nghiêm khắc, hết lòng truyền lại cho tôi bao bài học quý giá. Với tôi, thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ tôi thành người. Những người bạn lại là người đồng hành tuyệt với, sát cánh bên tôi trên con đường học tập. Mỗi khi buồn bã hay thất bại, chỉ cần nghĩ tới ánh mắt trìu mến của thầy cô, nụ cười hồn nhiên của bạn bè, tôi lại thấy lòng ấm áp hơn.

Ngôi trường còn ghi dấu không thể nào phai trong tôi vì những kỉ niệm tưng bừng, rộn rã, những ngày tháng tuyệt vời lần lượt trôi đi để lại trong tôi bao tiếc nuối về hôm qua và hi vọng vào những ngày phía trước. Tôi thấy lòng buồn man mác. Chỉ còn hơn năm nữa thôi là tôi sẽ phải rời xa mái trường này. Liệu những ngày tháng đẹp đẽ này có kéo dài được lâu?

Có nhạc sĩ đã viết “Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ bay về cuối trời. Thời gian xóa những kỉ niệm dấu yêu”. Vậy tôi mong có thể gửi lòng mình vài nơi cuối trời ấy để mãi được sống bên mái trường cấp hai thân yêu của mình.

Thời gian trôi đi, tuổi thơ trôi đi như những làn sóng dập dềnh ra khơi không thể trở lại. Nhưng có một thứ mãi ở lại trong tôi đó chính là hình bóng mái trường dấu yêu- trường THCS Bách Thuận.

 

THƠ CỦA ĐỒNG NGHIỆP.

 

NGƯỜI THẦY ẤY

Tưởng Công Huyến

Hội viên CLB thơ Đường nhà giáo VN tỉnh Thái Bình

 

Nguyện góp phần mình với nước non

Gian nan vất vả dạ đâu sờn

Lòng yêu say đắm nghề sư phạm

Dạ mến tình đời với cháu con

Đồng nghiệp tôn vinh thày giáo giỏi

Phụ huynh ưu ái tấm lòng son

Xiết bao trân trọng người thày ấy

Nhân cách, tài năng thật vẹn tròn.

 

TUỔI TỚI TRƯỜNG

Trịnh Thành

Chủ nhiệm CLB thơ Đường nhà giáo VN tỉnh Thái Bình

 

Vừa nghe tiếng trống điểm trong sương

Lại nhớ năm xưa tuổi tới trường

Kiến thức thầy trao như biển cả

Văn bài cô giảng tựa vầng dương

Tròn đời luyện trí mong thành đạo

Vẹn kiếp tu tâm ước tỏ tường

Giũ trọn tình người trong lẽ sống

Cho hoa trí tuệ mãi thơm hương./.

 

KIM NHUNG                                          I. VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Về thăm trường cũ lúc chiều tà

Phượng đó sân trường rực rỡ hoa

Thuở trước bình minh vương mái lá

Giờ đây nắng muộn chiếu hiên nhà

Thầy cô giáo chức giờ đâu tá

Bạn hữu đồng liêu chẳng thấy qua

Bục giảng năm xưa nay vẫn đó

Mái đầu nhuốm phấn chẳng phai nhòa.

 

II. MÁI TRƯỜNG XƯA

Mái trường xưa ấy tôi yêu

Nhà tranh vách đất nhưng nhiều vấn vương

Ngày ngày hai buổi tới trường

Mắt trò lóng lánh hạt sương dịu dàng

Mũ rơm che ánh khăn quàng

Hầm hào lên lớp trò càng chăm ngoan

Nhớ ngày chống Mỹ cơ hàn

Lớp chìa từng tốp gian nan học nhờ

Biết bao kỷ niệm bấy giờ

Trong tim lắng đọng phai mờ được sao

Ngày nay trường lớp tầng cao

Năm mươi năm ấy lẽ nào lại quên./.

Vũ Kim Nhung

HV Hội CGC xã Bách Thuận

Hội viên KHTLGD Việt Nam

 

 

CHUYỆN KỂ VỀ CÔ GIÁO PHẠM THỊ NGUYỆT

CAO BÁ KHOÁT

Nhân dịp kỉ niệm 50 năm thành lập trường trung học cơ sở xã Bách Thuận, tình cờ tôi tìm trong tủ sách gia đình thấy cuốn sách “Đẹp mãi những con người”. Tập truyện kí dự thi về đề tài lực lượng vũ trang Thái Bình, do Hội Văn học nghệ thuật Thái Bình xuất bản năm 2003. Đây là cuốn sách đã được Ủy ban nhân dân tỉnh Thái Bình tặng giải thưởng mang tên nhà bác học Lê Quý Đôn cho tôi: Tác giả Cao Bá Khoát. Điều đáng quý là tập sách đó có bài viết “Cô giáo Nguyệt ba giỏi”. Thấy truyện kí phù hợp với chủ đề của đặc san do trường trung học cơ sở Bách Thuận xuất bản, nhân hội vui của trường (kỉ niệm 50 năm ngày thành lập) nên tôi sao chép lại, y như bản gốc, để bạn đọc cùng thưởng lãm.

“Các thày cô giáo ở trường Phổ thông cơ sở (nay là trường trung học cơ sở) xã Bách Thuận thường khen cô giáo Phạm Thị Nguyệt là “Cô giáo ba giỏi”. Cô Nguyệt về công tác tại trường trung học cơ sở Bách Thuận từ năm học 1991-1992. Nhà trường bố trí cho cô dạy văn lớp 8C, dạy địa lí lớp 8A và 8C. Năm học sau đó, cô Nguyệt tiếp tục dạy văn lớp 8A, 8C, dạy địa lí lớp 7B,7c và 7D. Từ năm học 1993-1994, ngoài chương trình dạy văn lớp 8, cô Nguyệt còn được phân công làm giáo viên bồi dưỡng học sinh giỏi văn lớp 8. Hơn mười năm liên tục, cô Nguyệt đã rèn đội tuyển văn của trường vững vàng từng bước, tham gia các kì thi học sinh giỏi văn của tỉnh đạt kết quả rất cao. Đội tuyển học sinh giỏi văn do cô Nguyệt bồi dưỡng, 5 năm liên tục xếp thứ hai của huyện. Nhiều học sinh giỏi văn của đội tuyển trường trung học cơ sở Bách Thuận đã mang niềm vinh quang về cho trường, cho xã và cho ngành giáo dục huyện Vũ Thư. Bản thân cô giáo Nguyệt luôn luôn là người lao động giỏi. Từ năm học 1998 - 1999, cô Nguyệt theo học lớp đại học văn tại chức. Sau 3 năm học, cô giáo Phạm Thị Nguyệt được cấp bằng tốt nghiệp loại khá.

Ngay từ khi về nhận công tác tại trường trung học cơ sở Bách Thuận, cô giáo Nguyệt được giao làm nhiệm vụ tổng phụ trách đội thiếu niên tiền phong của trường, là một đảng viên trẻ, (cô giáo Nguyệt được kết nạp Đảng năm 1996), lại là ủy viên ban chấp hành chi đoàn trường, rồi đảm đương chức vụ phó bí thư chi đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh trường trung học cơ sở xã Bách Thuận, cô Nguyệt đã làm tốt nhiệm vụ dìu dắt thế hệ măng non, những công dân tương lai của đất nước. Khi tiếng trống khai giảng năm học mới vang lên, cô Nguyệt đã tiến hành xây dựng đội ngũ cán bộ tự quản của liên đội thiếu niên, với 42 thành viên của 21 lớp, cán bộ liên đội cùng đội ngũ cờ đỏ của trường đã đưa mọi hoạt động đội của thiếu niên nhà trường vào nề nếp. Nội dung hoạt động đội được cụ thể hóa thành các chương trình hành động. Nội dung hoạt động và hình thức hoạt động của đội thiếu niên luôn phù hợp với từng đối tượng, từng sự kiện lịch sử của đất nước. Hoạt động của đội thường xuyên được lồng ghép với các hoạt động văn hóa như tổ chức các cuộc thi: Nét đẹp đội viên, tài năng học trò, học sinh thanh lịch, sân chơi trí tuệ, kính vạn hoa, chiếc nón kì diệu, đường lên đỉnh Olimpia, về với Điện Biên, đồng diễn văn nghệ… Ban thi đua học sinh của các em phối hợp với ban chỉ huy chi đội thiếu niên, theo hướng dẫn của liên đội luôn hoàn thành xuất sắc công tác trực ban, ngày đầu tuần sinh hoạt dưới cờ Tổ Quốc. Đây chính là cách bố trí của tổng phụ trách để các em tự thể hiện vai trò, chức năng bản thân trước tập thể liên đội. Cách làm này đã mang lại hiệu quả rất cao. Suốt 13 năm làm tổng phụ trách, cô giáo Phạm Thị Nguyệt đã chỉ đạo liên đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh trường trung học cơ sở Bách Thuận hoàn thành xuất sắc các hoạt động đội theo từng chủ đề năm học. Liên đội trường trung học cơ sở Bách Thuận đã trở thành một trong những liên đội mạnh của hội đồng đội huyện Vũ Thư. Từ năm 1991 đến năm 2003, liên đội trường trung học cơ sở xã Bách Thuân đều được bình chọn và công nhận là liên đội xuất sắc cấp huyện. Điều đó khẳng định: hoạt động đội trong trường trung học cơ sở Bách Thuận có nhiều khởi sắc và thành tích của ngươì tổng phụ trách cũng không nhỏ. Hàng năm, cô giáo Phạm Thị Nguyệt đều đạt danh hiệu tổng phụ trách giỏi cấp huyện và cấp tỉnh, cô được TƯ Đoàn tặng Bằng Khen. Điều đáng nói là: Hoạt động của liên đội mạnh đã đẩy lùi các tệ nạn xã hội xâm nhập học đường. Học sinh Bách Thuận chăm ngoan, học giỏi, lễ độ, văn minh và lịch sự. Hoạt động đội đã hỗ trợ đắc lực cho chất lượng văn hóa, tạo đà cho các tiến bộ trong phong trào thi đua “Hai tốt”. Nhờ có hoạt động đội mà tỷ lệ học sinh khá giỏi của trường thường xuyên đạt tỷ lệ trên dưới 80%. Chất lượng đại trà ổn định”. Sở dĩ tôi lấy tiêu đề bài kí là “Cô giáo Nguyệt ba giỏi” vì: Cô giáo Phạm Thị Nguyệt là giáo viên giỏi, tổng phụ trách giỏi, cái giỏi đặc biệt của cô Nguyệt là hăng say, bền bỉ viết bài cộng tác với các cơ quan báo chí Trung ương và tỉnh, huyện. Những bài viết của cô giáo Nguyệt nêu gương những nhân tố mới, những điển hình tiên tiến ở ngay trong trường, trong địa bàn Bách Thuận và trong ngành giáo dục Vũ Thư. Đài phát thanh huyện, đài tỉnh và báo Thái Bình đăng tải khá nhiều bài viết của cô giáo Phạm Thị Nguyệt. Có thể dẫn ra đây một số bài được bạn đọc mến mộ: “Theo chân anh bộ đội Cụ Hồ”; “Mùa xuân ở một mái trường”; Hạnh phúc của vợ chồng người chiến sỹ Điện Biên”; “Gương cựu chiến binh làng vườn Bách Thuận”…

Trên đây là toàn văn bài viết đã đăng báo Thái Bình năm 2003 và in trong sách “Đẹp mãi những con người”. Lần này về thăm Bách Thuận, tôi được biết thêm nhiều chuyện về cô giáo Nguyệt. Tháng 12 năm 2004, cô Nguyệt được bổ nhiệm làm phó hiệu trưởng trường trung học cơ sở Bách Thuận. Đảm nhận một nhiệm vụ mới, phụ trách chuyên môn bận mải hơn nhưng cô đã kiên trì, cố gắng, luôn phấn đấu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Cô giáo Phạm Thị Nguyệt đã góp phần cùng đội ngũ cán bộ, giáo viên trường trung học cơ sở Bách Thuận đạt được những thành tích vẻ vang: Chất lượng đại trà luôn ổn định, chất lượng học sinh giỏi cấp huyện, cấp tỉnh được nâng cao, nổi bật nhất là 10 năm gần đây, trường trung học cơ sở xã Bách Thuận được xếp ở tốp 10 của Vũ Thư. Chất lượng học sinh thi vào trung học phổ thông xếp ở thứ hạng cao, luôn đạt từ thứ 3 đến thứ 8 của huyện. Có nhiều em thi đỗ vào trường trung học phổ thông chuyên Thái Bình. Chất lượng các cuộc thi do ngành phát động đều đạt giải cao, đặc biệt là cuộc thi khoa học kĩ thuật đạt giải ba cấp Quốc Gia năm học 2015-2016, giải nhì cấp tỉnh năm học 2017-2018.

Riêng bản thân cô giáo Phạm thị Nguyệt: Là Bí thư chi bộ, là phó hiệu trưởng, cô luôn rèn luyện cho mình lập trường kiên định, hòa mình vào tập thể để thúc đảy mọi phong trào của nhà trường tiến nhanh, tiến vững mạnh trên con đường đổi mới. Bản thân cô cũng tự đổi mới cách truyền thụ kiến thức cho các em tạo tính tự lập cho học sinh. Cô giáo phải thực sự là tấm gương sáng cho các em noi theo. Từ năm 2004 đến nay, năm nào cô giáo Nguyệt cũng đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp huyện, chiến sỹ thi đua cấp cơ sở. Năm học 2015-2016: cô Phạm Thị Nguyệt được Sở Giáo dục đào tạo Thái Bình tặng giấy khen. Đồng nghiệp đều khen cô Nguyệt là cán bộ quản lí có năng lực, làm tốt nhiệm vụ vẫn tham gia các cuộc thi, đạt kết quả cao như cuộc thi: dạy học dư địa chí; dạy học di sản với sản phẩm “Bách Thuận vạn hòa” xếp thứ nhất huyện. Cuộc thi thiết kế bài giảng Elearning xếp thứ nhất huyện và được chọn đi tham dự cuộc thi cấp tỉnh.

Các đồng chí lãnh đạo địa phương đều khẳng định: “Cô giáo Phạm Thị Nguyệt là một cộng tác viên nhiệt tình của đài truyền thanh xã. Mỗi khi đất nước và quê hương có ngày hội lớn, cô Nguyệt đóng góp những bài viết có chất lượng cao và đặc biệt giọng nói truyền cảm thu hút bạn nghe đài. Đấy chính là thế mạnh của một giáo viên đầy tâm huyết với sự nghiệp giáo dục, một đảng viên xuất sắc trong phong trào “Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh”.

 

 

 

                          THẦY TÔI

                   Kính tặng Thầy Phạm Hồng Ánh

Phạm Thị Nguyệt

Phó hiệu trưởng trường THCS Bách Thuận)

Thầy đứng giữa đám học trò tinh nghịch của trường tôi. Từ xa, tôi cứ mải mê ngắm người thầy đáng kính của mình. Vẫn dáng dấp của 20 năm trước, vẫn nụ cười đôn hậu và giọng nói ân cần, thầy tôi đang giảng giải điều gì đó cho đám học sinh... Cách đây 20 năm, tôi là học sinh được thầy mến nhất.

Tôi rảo bước đến bên thầy. Đám học sinh tròn xoe mắt khi thấy tôi kính cẩn mời thầy vào phòng khách của trường . Thầy tôi bảo với bọn trẻ:

- Cô hiệu phó trường ta trước là học sinh giỏi của thầy đấy.

Rồi thầy bảo tôi:

- Để thầy nói chuyện với các em một lát nữa.

Tôi vui mừng báo tin với các em học sinh:

- Thầy giáo của cô đã được Nhà Nước cho nghỉ chế độ, song vì yêu cầu của các em và vì lòng thương yêu trẻ nhỏ, thầy đã nhận lời mời của ban giám hiệu nhà trường, đến dy môn âm nhạc cho các lớp của trường ta.

Các em học sinh của tôi hoan hô rầm trời. Mấy em tranh nhau nói:

- Ông ơi... ông dậy nhạc lớp cháu ông nhé.

- Ông ơi... lớp cháu mời ông đến trước...

Tôi phải khoát tay ra hiệu cho chúng im lặng. Tôi bảo:

- Thầy sẽ dậy nhạc cho tất cả các lớp 6,7,8... Nhưng các em phải gọi là thầy. Thầy giáo dậy môn âm nhạc của trường ta.

Lũ trẻ lại vỗ tay vang trời.

- Nhưng thưa cô... Cô gọi bằng thầy, chúng em cũng gọi bằng thầy?

Thầy ôn tồn bảo ban lũ trẻ:

- Không sao. Bây giờ cô giáo của các em cũng là đồng nghiệp của thầy. Gọi thế là đúng ... Phải không đồng chí hiệu phó?

Tôi cảm động trước những lời chân tình của thầy tôi. Tôi cầm cây đàn ghi ta của thầy trên tay và mời thầy vào phòng khách.

Một hồi trống báo giờ truy bài đã điểm. Các em học sinh tản về các lớp. Mấy đứa còn cố nì nài:

- Ông đến lớp cháu trước, ông nhá.

Tôi thực sự vui mừng khi biết tin thầy đã nhận lời giúp trường dậy môn âm nhạc. Trường tôi từ trước đến nay, chưa có giáo viên dậy nhạc, vì thế nên ban giám hiệu nhà trường quyết định tạm xếp môn nhạc xuống cuối mỗi buổi học. Thường thì đến môn này, học sinh tạm nghỉ hoặc chuyển thành tiết sinh hoạt lớp. Bởi thế, hôm nay trường đã có giáo viên nhạc, đứa nào cũng muốn lớp mình được đón thầy trước tiên. Quê tôi đã được mệnh danh là làng vườn, làng du lịch sinh thái với ngàn hoa, ngàn quả. Vì thế, người làng tôi, từ già đến trẻ đều mê ca hát. Khi hái dâu, lúc chăn tằm, khi cho tằm lên né hoặc lúc ngồi ươm tơ, dệt vải, ai cũng thích hát những bài ca ngợi quê hương. Hát cho vui chứ chưa đúng nhạc, đúng âm... Nay trường có giáo viên nhạc, ai cũng mừng. Cánh giáo viên và đám học sinh mừng nhất.

Thầy tôi tốt nghiệp trường nhạc hoạ Trung Ương từ năm 1970-1971. Thầy được điều về dậy nhạc tại trường sư phạm 10+3 Thái Bình. Biết bao thế hệ học trò đã được thầy dậy dỗ, trưởng thành, nhiều người đã trở thành ca sĩ, nhạc sĩ chuyên nghiệp. Nhiều người đã là giáo viên nhạc hoạ của các trường trong và ngoài tỉnh. Thầy tôi như người lái đò cần mẫn, hết năm này qua năm khác, tiễn những người khách đặc biệt qua sông. Rất nhiều người, sau mỗi thành công đều về thăm thầy, đấy chính là đạo đức tôn sư trọng đạo của những học sinh dưới mái trường xã hội chủ nghĩa. Thầy tôi vẫn cứ thế, bằng kiến thức đã tiếp thu được và bằng khả năng sáng tạo của bản thân, thầy đã cống hiến hết sức mình cho đàn em thân yêu, cho tương lai của Tổ Quốc.

Dậy nhạc ở trường sư phạm 10+3 được 5 năm... Bỗng dưng thầy bị viêm họng nặng. Mỗi khi trái gió trở trời, căn bệnh lại hành hạ thầy đến mệt. Nhiều lúc đau quá không cầm đàn, không hát được, toàn thân ê ẩm, thầy bị sốt rất cao. Đồng nghiệp thương thầy lắm nhưng biết làm sao được? Ban giám hiệu nhà trường 10+3 khuyên thầy chuyển nghề. Đành thế, thầy theo học cao đẳng văn và về quê làm giáo viên văn của trường phổ thông cơ sở Thuận Vi. Mỗi khi nhớ nghề, thầy tôi lại mang đàn ra luyện. Nhờ có thầy nên trường tôi thường xuyên được suy tôn là trường có phong trào văn nghệ mạnh. Các kì hội thi, hội diễn, thầy tham gia tích cực, phòng giáo dục coi thầy là cây văn nghệ nổi bật của ngành.

Môn văn do thầy tôi đảm nhiệm cũng tiến bộ rõ nét. Học sinh trong đội tuyển văn do thầy luyện, tham gia các kì thi huyện, tỉnh, đều đạt giải cao. Thầy tôi liên tục được suy tôn là giáo viên dậy giỏi, chiến sĩ thi đua cấp tỉnh. Là học sinh của thầy, tôi rất tự hào có được người thầy mẫu mực. Tôi nguyện noi theo tấm gương của thầy tôi, nguyện suốt đời là người giáo viên xuất sắc. Thường xuyên thầy tôi được ngành cử đi hướng dẫn chuyên đề, dậy mẫu cho các trường trong tỉnh, đặc biệt là thầy tôi đã dành thời gian viết sách hướng dẫn dậy môn văn cho Bộ giáo dục. Sau lần tham gia viết sách, thầy tôi được Nhà Nước tặng huân chương kháng chiến hạng Ba và huy chương “Vì sự nghiệp giáo dục”.

Người bạn đồng nghiệp của tôi hỏi thăm về gia cảnh của thầy. Thầy tôi không ngại ngùng, kể rằng:

“ Tôi lập gia đình từ năm 36 tuổi. Vợ tôi cũng là giáo viên tiểu học. Kinh tế gia đình khi đó khó khăn lắm. Bản thân tôi công tác xa nhà, mẹ thì già, con còn quá nhỏ. Tôi cố gắng đã đành, vợ tôi cũng vì gia đình mà “ giỏi việc trường, đảm việc nhà”, công lao người vợ vô cùng to lớn. Ba đứa con càng lớn thì khó khăn càng nặng nề hơn. Bách Thuận quê tôi ít ruộng cấy lúa lắm. Nhà tôi phải xin xã ưu tiên cho nhận ba sào ruộng ở mãi Tự Tân, tranh thủ thời gian, lao động, cấy lúa, lấy thóc nuôi cả gia đình. Tiền lương của hai vợ chồng tập trung cho các con ăn học. Ba đứa con lần lượt trúng đại học và trung cấp, mừng và lo cứ đan xen...”

Nghe thầy tôi kể về hoàn cảnh gia đình, chúng tôi càng thương thầy , càng thêm kính trọng các thầy cô, lớp người đi trước chúng tôi trên con đường giáo dục. Năm 1990, thầy tôi được Nhà Nước cho nghỉ hưu ngay tại quê hương, làng vườn Bách Thuận. Nói là nghỉ hưu cho oai thôi chứ thầy tôi lúc nào cũng say mê lao động. Thầy tôi bảo : “ Mình là con nghà nghèo, lao động nó quen rồi. Ngơi chân tay là người khó chịu lắm.” Mới lại: Hoàn cảnh gia đình như thế, thầy tôi không tham gia lao động sản xuất thì cô tôi yên tâm công tác làm sao được? Các con thầy làm sao yên tâm học tập?

Đến nay, điều kiện kinh tế của gia đình thầy tôi đã ổn định, cô tôi cũng đã nghỉ hưu. Ba con trai của thầy thì một anh đã tốt nghiệp đại học hàng hải, một anh tốt nghiệp trung cấp ngành điện tử, cậu con trai út đang học đại học luật năm cuối. Các con trai của thầy tôi mong muốn thầy được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tuổi già. Cô tôi cũng khuyên thầy như thế.

Tháng 5 năm 2005


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Văn bản mới
Tài liệu mới
Video Clip